Augustus – Hoàng đế đầu tiên của La Mã cổ đại

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2020

Augustus (63 TCN – 14 SCN) tên lúc khai sinh là Gaius Octavius và được biết đến với cái tên Gaius Julius Caesar Octavianus. Ông là hoàng đế đầu tiên của La Mã cổ đại, tên của ông được đặt cho tháng 8. Ông là người thay thế nền cộng hòa La Mã bằng một nền quân chủ, đồng thời đem lại hòa bình và ổn định trong suốt triều đại của mình. Thời đại này cũng phát triển nhiều công trình và nghệ thuật.

Augustus sinh ngày 23 tháng 9 năm 63 trước công nguyên (TCN) tại thành Rome. Năm 43 TCN, Julius Caesar bị ám sát và theo di chúc của ông, người cháu Octavius được chọn là người thừa kế. Octavian chiến đấu để báo thù cho Caesar, và đến năm 31 TCN, ông đã đánh bại Antony và Cleopatra trong Trận Actium. Từ đó ông chính thức trở thành người cai trị Đế chế La Mã cổ đại.

Thay vì theo bước Caesar để trở thành một nhà độc tài, Octavian đã tạo dựng nền tảng của thời kỳ “nguyên thủ” , một chế độ quân chủ mà hoàng đế sẽ cai trị và nắm quyền suốt đời. Quyền lực của ông ẩn sau hệ thống hiến pháp, ông lấy hiệu là Augustus, có nghĩa là ‘cao quý’ hoặc ‘trầm lặng”. Tuy vậy, ông lại nắm quyền kiểm soát mọi khía cạnh của đế chế La Mã, với quân đội nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của mình.

Ở trong nước, Augustus tiến hành một chương trình tái xây dựng và cải cách xã hội quy mô lớn. La Mã thay da đổi thịt với những công trình mới ấn tượng. Augustus bảo hộ cho Virgil, Horace và Propertius, những nhà thơ hàng đầu thời bấy giờ. Ông cũng đảm bảo để hình ảnh của ông được quảng bá khắp đế quốc của mình thông qua các bức tượng và hình khắc trên đồng xu.

Ở ngoài nước, Augustus lần đầu tiên xây dựng một đội quân thường trực, và thi hành một chiến dịch bành trướng mạnh mẽ nhằm tăng cường an ninh, bảo vệ La Mã khỏi “những kẻ man rợ” bên ngoài biên giới, và để bảo vệ nền thái bình Augustus. Hai người con trai riêng của vợ ông là Tiberius và Drusus đã đảm nhận nhiệm vụ này (năm 38 TCN Augustus đã kết hôn với bà Livia, mẹ đẻ của hai người này). Từ năm 16 TCN đến năm 6 SCN, biên giới được củng cố từ sông Rhine tới sông Elbe vùng Germania, và suốt cả dọc chiều dài sông Danube. Tuy nhiên Drusus đã chết trong quá trình tiến hành, và trong thảm kịch Varian năm 9 SCN, ba quân đoàn La Mã đã bị tiêu diệt hoàn toàn tại đây (trên tổng số 28 quân đoàn), khiến người La Mã phải rời bỏ vùng bờ tây sông Rhine.

Augustus quả quyết muốn trao ngôi cho người có cùng dòng máu, nhưng ông không có con trai, chỉ có một người con gái (Julia) với người vợ đầu. Cháu họ Marcellus và hai người cháu trai thân cận là Gaius và Lucius cũng đã mất trước ông, vì thế ông miễn cưỡng chỉ định con riêng của vợ là Tiberius làm người kế vị.

Thảm bại về quân sự, sự mất mát những người cháu trai và một nền kinh tế bất ổn phủ bóng u ám lên những năm cuối cuộc đời Augustus. Ông trở nên độc đoán hơn, đày ải nhà thơ Ovid (năm 8 SCN) vì đã chế giễu những cải cách về đạo lý của hoàng đế. Augustus qua đời vào ngày 19 tháng 1 năm 14 SCN.

Nền Thái bình Augustus (tiếng Latin: Pax Augusta), hay còn gọi là nền Thái bình La Mã (Pax Romana) mở đầu với sự lên ngôi của Hoàng đế Augustus vào năm 27 TCN và kéo dài đến năm 180 khi Hoàng đế Marcus Aurelius qua đời (khoảng 207 năm). Dù Augustus là người mở ra nền thái bình, quân đội La Mã liên tiếp phải chinh chiến với các bộ tộc ở biên cương dưới thời ông. Nhiều sử gia coi nền thái bình này và sự thịnh vượng mà nó đem lại là những lợi ích chủ yếu của chính quyền La Mã thời bấy giờ.

Về đạo giáo Augustus có công lớn với thiên chúa giáo và góp phần nâng cao địa vị của thiên chúa giáo. Ảnh hưởng của Thiên Chúa Giáo vẫn còn mạnh mẽ đến ngày nay. Nhưng việc phá bỏ viện nguyên lão và xây dựng chế độ hoàng đế cũng là một bước lùi đánh dấu manh nha sự sụp đổ đế chế La Mã.

Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung 2019

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

Chiến thắng áp đảo cho Mr. Donal Trump👍

Mỹ áp thuế 34 tỷ USD. TQ đáp trả 34 tỷ USD. TTCK Mỹ tăng điểm. TQ mất 2.000 tỷ USD.
Mỹ áp 16 tỷ USD. TQ đáp lại 16 tỷ USD. Mỹ: Chỉ số tăng trưởng GDP quý 3 đạt mức kỷ lục 4,1%. TQ: TTCK mất thêm 2.000 tỷ USD.
Mỹ áp 200 tỷ USD. TQ đáp lại 60 tỷ USD. Kinh tế Mỹ ổn định. TTCK TQ mất thêm 2.000 tỷ USD.
Sau 3 lần bị đánh trả, kinh tế Mỹ vẫn duy trì tăng trưởng nóng (GDP cả năm 3,9%), TTCK vẫn giữ chỉ số tăng 22%. Hãng xưởng ùn ùn kéo vào Mỹ. Tỷ lệ thất nghiệp 3,9% thấp nhất trong vòng 50 năm. Ngược lại, quả 34 tỷ kinh tế TQ toát mồ hôi. Quả 16 tỷ thổ huyết. Cú 200 tỷ thở oxy. Sau gói thuế 250 tỷ, TTCK TQ mất hơn 27%. Đầu tư nước ngoài tháo chạy. Gần 6 triệu công ty đóng cửa. Một tâm lý hoảng loạn bao trùm xã hội TQ.

Nền kinh tế TQ với GDP 12.000 tỷ USD. Thì cho dù mất vài ngàn tỷ cũng chưa hề hấn! Nhưng tại sao chỉ với thuế 16 tỷ (0,001% GDP), 34 tỷ (0,003% GDP) lại là cơn sóng thần đã làm tê liệt và có nguy cơ đánh sập một con tàu 12.000 tỷ? Vấn đề này ông Giáo sư ĐH Colombia Joseph Stigliz, người từng đoạt giải Nobel kinh tế, từng là Chủ tịch Hội đồng cố vấn kinh tế cho TT Bill Clinton đành phải cứng họng. Vì trước đây ông đã đem những kiến thức sách vở hàn lâm giáo điều, cảnh báo ông Trump rằng chớ có đụng vào TQ nhất là chuyện thuế khóa, nếu không thì kinh tế Mỹ sẽ gặp đại họa? Ông Giáo sư đánh giá ông Trump là người không biết kinh tế? (nhưng điều buồn cười, trong lúc Donald Trump là một tỷ phú 10 tỷ USD, thì ông Giáo sư dạy kinh tế chưa có tên trong danh sách người giàu!? Kkkkkkkk !) Chấm điểm về khả năng điều hành kinh tế, Giáo sư cho ông Trump điểm F. Đến nay có lẽ mức điểm này ông Giáo sư rất xứng đáng được nhận lại! Và giải Nobel đã thực sự mất giá khi trao giải kinh tế cho ông này và giải hòa bình cho ông Obama!

Cái hay tuyệt vời của ông Trump là tài năng chế tác biến hóa những hạt cát (16 tỷ, 34 tỷ - 0,001%, 0,003%) thành những trái bom tấn, đánh chết máy một con tàu hạng nặng 12.000 tỷ. Ngoài cái hay của bộ óc thiên tài về kinh tế, Donald Trump còn có điểm siêu quần về khả năng quản trị chiến lược. Tại sao là 34 tỷ? Lại 16 tỷ? Và nhấn thêm cú nữa 200 tỷ? Tại sao cú 200 tỷ lại chia làm 2 hiệp? Hiệp 1 (10%) đã phát huy tác dụng, làm hoảng loạn nền kinh tế TQ. Hiệp 2 (25%) đang được luyện bùa phép để biến nó thành quả bom nguyên tử! Còn thêm gói dự phòng 270 tỷ, ông Trump sẽ thổi hồn để biến thành loại bom nào đây? Nền kinh tế TQ không đến nỗi nguy ngập nếu bị mất đi vài ngàn tỷ USD! Cũng có thể mệt mỏi nhưng chưa đến mức khủng hoảng nếu Mỹ đánh gói thuế 570 tỷ USD trong một lần, nhưng sẽ bị trọng thương và kiệt sức vì những gói thuế nhỏ giọt 16 tỷ - 34 tỷ.

Tại sao quả bom lớn không giết được đối phương, nhưng viên đạn nhỏ lại gây sát thương lớn? Đó là điểm kỳ tài của ông Trump! Vì ông Trump đã hiểu quá rõ bản chất của nền kinh tế TQ. Và ông đã nắm ngay cái yếu huyệt này mà ra đòn, bằng một loại vũ khí mà chính ông chế tạo. Hiệu ứng Domino hoảng loạn tâm lý là vũ khí tối tân để đánh sập nền kinh tế TQ. Nguyên nhân của loại tâm lý này là nền tảng kinh tế TQ thiếu gốc rễ. Một nền kinh tế giật gấu vá vai, vay mượn và sống trên đống nợ (nợ công 300% GDP). Công nghệ hoàn toàn copy sao chép. Hình thức khôn lỏi đi tắt, đón đầu bằng cách cưỡng đoạt và ăn cắp công nghệ. Nước mạnh nhưng dân không giàu. Hình thức Tư bản Nhà nước, nhân dân bần cùng. Quan hệ Quốc tế chỉ là quan hệ chủ - tớ, mà hoàn toàn không có mối quan hệ đồng minh đúng nghĩa.
Donald Trump Nhà Kinh tế đại tài. Phi sách vở, phi lý thuyết ! Nhà Chính trị vĩ đại. Vượt trên mọi học thuyết, vượt trên mọi nhà chính trị truyền thống.

Nguồn : Thanh Huyền

Khương Tử Nha, tên thật Khương Thượng, hình tượng Lã Vọng

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

Khương Tử Nha ( Tề Thái Công) vua khai lập nước Tề và có công tạo dựng nhà Chu, triều đại tồn tại 800 năm kéo dài nhất trong lịch sử Trung Quốc. Tổ tiên họ Khương, có công trị thủy hiển hách, sống vùng đất lã nên lấy Lã làm họ thị tộc.



Tây Bá Cơ Xương khi gặp Khương Thượng tại bến sông Vị khi ông 60 tuổi, thấy ông câu cá bằng lưỡi câu thẳng. Thấy lạ mới hỏi, thì được trả lời lưỡi câu thường mới câu được cá, lưỡi câu này câu được minh chủ. Ngoài việc mến tài thì cũng có một phần tin vào quẻ bói thời điểm sẽ gặp thánh nhân giúp sức. Vì thế mà quả quyết nhận Khương Tử Nha làm thầy, tôn làm Thái Công Vọng.



Khương Thượng từng đi ở rể gia đình nhà vợ, nhưng bởi vì ông không giỏi mưu sinh, làm việc gì kiếm sống cũng không được lâu dài nên sau này bị gia đình nhà vợ đuổi ra khỏi nhà. Trong “Chiến quốc sách” – Chương Tần ngũ có ghi chép vể điều này.

Trong sử sách cũng ghi chép rằng, Khương Tử Nha từng đi bán bột mì kiếm sống. Ông mua 30kg bột mì đem đến trấn Khẩu Tử bán. Ông cất tiếng rao hàng từ sáng sớm đến tận lúc mặt trời xuống núi mà không có một người nào hỏi mua. Khương Tử Nha thất vọng ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng: “Trời ơi!” Không ngờ, khi ông vừa ngửa mặt lên há miệng ra than trời thì bị phân chim rơi vào miệng.

Ông vội vàng tới bờ sông tìm nước rửa miệng thì bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, lật tung chiếc sọt đựng bột của ông. Tất cả 30 kg bột mì bị gió thổi bay biến không còn lại chút nào…Đây thực sự là đẩy người ta đến tình cảnh cùng cực, “kêu trời, chim thải phân, kêu đất, đất cuộn tung quầy hàng”!

Bởi vì gia cảnh bần cùng nghèo khó, nên vợ ông là Mã Thị sinh lòng ghét bỏ ông, muốn đuổi ông ra khỏi nhà. Khương Tử Nha khuyên vợ rằng: “Ta chắc chắn sẽ có ngày được hưởng vinh hoa phú quý, nàng đừng làm như vậy!” Mã Thị không nghe lời khuyên của chồng mà rời bỏ ông.

Về sau, Khương Tử Nha trợ giúp Chu Văn Vương dựng lập nhà Chu, Mã Thị thấy ông có địa vị cao sang, tài phú của cải nhiều nên liền mong muốn cùng Khương Tử Nha “gương vỡ lại lành”.

Nhưng Khương Tử Nha sớm đã nhìn thấu lòng dạ người vợ cũ của mình. Ông đổ một hũ nước lên mặt đất và bảo người vợ cũ của mình hốt lên, Mã Thị chỉ có thể bốc lên được một nắm bùn. Lúc này Khương Tử Nha mới nói: “Nhược ngôn ly canh hợp, phúc thủy dĩ nan thu” (Ý nói rằng, đã chia xa thì khó hợp, giống như bát nước đã đổ đi thì khó hốt lại). Đây cũng chính là nguồn gốc của điển tích “nước đổ khó hốt”.

Mùa xuân Ả Rập

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

Mùa xuân Ả Rập là làn sóng cách mạng với các cuộc nổi dậy, diễu hành và biểu tình phản đối chưa có tiền lệ tại các quốc gia ở thế giới Ả Rập: Tunisia, Algeria, Ai Cập, Yemen và Jordan, Mauritanie, Ả Rập Saudi, Oman, Sudan, Syria, Iraq, Libya và Maroc. Các cuộc biểu tình phản đối có chung một cách sử dụng rộng rãi kỹ thuật chống đối dân sự trong các chiến dịch bao gồm đình công, biểu tình và các cách thức khác. Các cuộc biểu tình tại Tunisia và Ai Cập đã được đề cập với tên gọi là các cuộc cách mạng.

Nguyên nhân dẫn đến mùa xuân Ả Rập

Những yếu tố phẫn nỗ trong dân chúng được kích động và phát động dẫn đến những bạo loạn và biểu tình với mong muốn xã hội khác đi gọi là mùa xuân Ả Rập. Những yếu tố như tham nhũng chính phủ, lợi dụng quyền lực vi phạm nhân quyền, tình trạng đói nghèo, tăng giá lương thực và nạn đói toàn cầu, tính tham quyền cố vị của các lãnh đạo nhà nước là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự phẫn nộ trong dân chúng. Mơ ước và tham vọng về một xã hội văn minh, phát triển và tự do như phương Tây đã khiến người dân đứng dậy lật đổ chế độ cũ bằng biểu tình. Thắng lợi khi biểu tình diễn ra êm ả, nhưng khi diễn ra nội chiến để các nước phương Tây can thiệp thì là thảm họa với quốc gia đó. Đúng như câu nói của người Việt, ném đá vỡ bình.

Diễn biến nổi dậy tại một số quốc gia Ả Rập 
Các cuộc biểu tình bắt đầu vào ngày 18 tháng 12 năm 2010 với một cuộc nổi dậy biến thành một cuộc cách mạng tại Tunisia, sau vụ tự thiêu của Mohamed Bouazizi để phản đối tham nhũng và việc cảnh sát ngược đãi. Do những khó khăn tương tự trong khu vực và cuối cùng thành công trong cuộc biểu tình Tunisia, một chuỗi các tình trạng bất ổn đã bắt đầu mà đã được theo sau cuộc biểu tình tại Algeria, Jordan, Ai Cập và Yemen và đến một mức độ ít hơn ở các quốc gia Ả Rập khác. Trong nhiều trường hợp những ngày này đã được gọi là "ngày thịnh nộ," hoặc vài biển thể của nó.

Cho đến nay, 3 chính phủ đã bị lật đổ, tại Tunisia vào ngày 14 tháng giêng, Ai Cập vào ngày 11 tháng hai năm 2011 và Libya vào ngày 20 tháng 10 cùng năm. Các chính phủ đầu tiên bị lật đổ là kết quả của các cuộc biểu tình tại Tunisia (một sự kiện được gọi là cuộc Cách mạng hoa nhài trong truyền thông phương Tây) khi cựu Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali đã trốn sang Ả Rập Saudi. Sự chú ý của thế giới sau đó tập trung vào Ai Cập, nơi cuộc biểu tình lớn bắt đầu vào ngày 25 tháng Một 2011. Sau bốn ngày kể từ ngày cuộc biểu tình, Tổng thống Mubarak, người đã cai trị Ai Cập trong 30 năm qua, đề nghị cải cách nhưng cá nhân không từ chức, dù sự từ chức của ông là mục tiêu của những người biểu tình. Vào ngày thứ tám cuộc biểu tình tiếp tục, thậm chí còn thu hút người biểu tình nhiều hơn từ mọi tầng lớp xã hội, ông tuyên bố ông sẽ từ chức chỉ trong tháng 9 và sẽ không tìm kiếm thêm một nhiệm kỳ tổng thống trong cuộc bầu cử sắp tới. Khoảng thời gian đó, vua Jordan Abdullah đã bổ nhiệm một thủ tướng mới. Tổng thống Yemen, Ali Abdullah Saleh, tuyên bố rằng ông cũng sẽ không tìm kiếm một nhiệm kỳ nữa sau 32 năm cầm quyền. Sau ngày mười tám của cuộc biểu tình không dừng ở các thành phố lớn tại Ai Cập, Mubarak cuối cùng đã từ chức vào ngày 11 tháng 2. Tại Libya tổng thống Gaddafi bị bắn chết khi trốn chạy vì thua trận quân đội nổi dậy.

Vai trò của truyền thông xã hội
Truyền thông xã hội là thủ phạm chính của các cuộc nổi dậy, truyền thông xã hội đã chứng minh cho thế giới thấy sức mạnh của nó. Mạng xã hội và internet chính là phương tiện truyền thông cổ vũ những phong trào phản đối chính phủ nhanh nhất. Ngoài việc đem lại hy vọng về tương lai tốt hơn cho quốc gia đó thì việc làm rối loạn an ninh và chính trị quốc gia cũng là một mối nguy hại cho người dân. Việc truyền thông gây ra một đám đông hỗn loạn không tổ chức thực sự tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm trong môi trường chính trị hiện nay.

Hậu quả của Mùa Xuân Ả Rập

Sau phong trào, một loạt các quốc gia Ả Rập lâm vào nội chiến đẫm máu (Libya, Syria, Yemen) hoặc những bất ổn chính trị do sự đấu đá giữa các đảng phái (Ai Cập), hàng trăm ngàn người Ả Rập vượt biển chạy sang châu Âu để tránh chiến tranh, gây ra cuộc khủng hoảng nhân đạo và nhập cư lớn. Sự suy yếu của các chính phủ cũng mở đường cho sự trỗi dậy của Nhà nước Hồi giáo Iraq và Levant mà phương Tây gọi là "nhà nước khủng bố IS" đầu tiên trên thế giới, với quy mô vượt hơn cả tổ chức khủng bố Al Queda. Ngay cả Ukraina không phải là nước Ả Rập nhưng cũng chịu ảnh hưởng, họ lật đổ chế độ độc tài và kết quả dẫn đến đất nước chìm trong chiến tranh. Các nhà quan sát đã dùng một thuật ngữ mới là Mùa đông Ả Rập để chỉ những hậu quả sau khi Mùa xuân Ả Rập đi qua.

Ở Syria, cuộc nội chiến kéo dài từ 2011 đã khiến hơn 250.000 người thiệt mạng, hàng triệu người phải vượt biển chạy nạn tới châu Âu. Tại Yemen, xung đột giữa các bộ lạc nổ ra đẩy người dân Yemen phải sống nhờ viện trợ từ nước ngoài. Còn tại Ai Cập, tuy không bị chiến tranh nhưng phải chịu tình trạng giá lương thực và thuế tăng cao, thâm hụt ngân sách, tỷ lệ thất nghiệp cao. Tại Libya cũng rơi vào cảnh nội chiến, một phần lãnh thổ của quốc gia Bắc Phi này giờ đây nằm dưới sự kiểm soát của nhóm khủng bố Tổ chức Nhà nước Hồi giáo (ISIL).

Tại Tunesia, nơi đã khởi đầu Mùa xuân Ả Rập, nhờ các tổ chức xã hội dân sự như Bộ tứ Đối thoại Quốc gia Tunisia đóng vai trò chính giúp các phe phái chính phủ và đối lập nói chuyện sau cuộc cách mạng tại Tunisia và được cho là giúp dàn hòa giữa phe Hồi giáo và thế tục tại Tunisia, đặc biệt trong tình hình bất ổn xã hội và khủng hoảng chính trị và kinh tế năm 2013, và giúp chuyển đổi quyền lực trong hòa bình và xây dựng một nền dân chủ đa nguyên tại Tunisia. Cuối năm 2015, Bộ tứ Đối thoại Quốc gia Tunisia được nhận giải Nobel Hòa bình. Mặc dù vậy, nhiều người dân vẫn lo lắng về tình trạng thất nghiệp, chi phí sinh hoạt cao, cũng như làn sóng di dân ra thành phố khiến nhiều cuộc biểu tình lớn nổ ra khắp cả nước. Quốc gia này cũng đang phải đối diện với thách thức nghiêm trọng về an ninh với các vụ tấn công khủng bố: ba vụ tấn công xảy ra năm 2015 - vụ nổ súng tại một khách sạn du lịch và một bảo tàng ở Tunis, cộng thêm một vụ đánh bom liều chết nhằm vào quân đội ở thủ đô, đã làm tổn thương nền kinh tế Tunisia, đặc biệt là ngành công nghiệp du lịch. Đây cũng là quốc gia đóng góp số lượng đông đảo nhất các chiến binh cho nhóm khủng bố ISIL.

Ném chuột vỡ bình, sự thay đổi chính trị cần phải có tổ chức khéo léo, nhìn vào tình hình chung của mỗi quốc gia mà thay đổi từ từ. Không thể nào có những thay đổi mang tính bộc phát rồi để lại hậu quả không sao có thể khôi phục lại được. Mùa Xuân Ả Rập có đúng có sai, đó là bài học cho các nước về sau lấy làm bài học.

Nhà Chu, trung tâm và các nước chư hầu

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Chính sách của nhà Chu khá tương đồng với mô hình chính trị Âu châu thời Trung cổ, phong kiến phân quyền. Trong đó có rất nhiều tiểu quốc được thành lập, và phần lớn đều do con cháu của thiên tử làm lãnh đạo. Các lãnh đạo, hay lãnh chúa của các tiểu quốc đó đều nhận tước hiệu của nhà Chu. Đứng đầu là vương, dưới vương có năm tước: công, hầu, bá, tử, nam

Lưu Bá Ôn thẳng thắn, khôn ngoan nhưng có phần tự phụ

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Lưu Bá Ôn là một trong những nhân vật có nhiều huyền thoại, là người đã đề cao tư tưởng "Quan bức, dân phản", đồng thời là tác giả tản văn "Mại cam giả ngôn" nổi tiếng nhằm đả kích giới "thống trị thối nát".

Trần Hữu Lượng, sau khi bị đánh bại ở Giang Châu, biết mình thua là do mưu kế của Lưu Bá Ôn, đã than rằng:

“Dưới tay ta thiếu một mưu sĩ như Lưu Bá Ôn. Sau này kẻ tiêu diệt ta, chắc chắn chính là Bá Ôn rồi. Chả lẽ ý trời nghiêng về Chu Nguyên Chương, nên mới sai Bá Ôn tới trợ giúp đó chăng ?

Cả đời mưu sĩ lại vong mạng chỉ vì một câu nói

Sau khi Lý Thiện Trường xin từ quan cáo lão, vị Hoàng đế giảo hoạt Chu Nguyên Chương liền tìm Lưu Bá Ôn "trò chuyện". Nhắc tới vấn đề Thừa tướng, Chu Nguyên Chương nghiêm mặt hỏi: "Nếu tìm người thay thế Lý Thiện Trường, khanh thấy ai thích hợp làm Thừa tướng?"
Thân là một cơ sĩ, Lưu Bá Ôn hiển nhiên biết được "cái bẫy" do Chu Nguyên Chương đặt ra, liền kính cẩn đáp lại: "Việc này do Hoàng thượng quyết định!"
Chu Nguyên Chương ậm ừ một tiếng, giọng điệu cũng rất hòa hoãn, hỏi tiếp: "Ngươi thấy Dương Hiến thế nào?"
Dương Hiến do một tay Lưu Bá Ôn dìu dắt, nếu ông tiến cử Dương hiến, há chẳng phải bị Hoàng đế nghi ngờ có mưu đồ bất chính hay sao? Lưu Bá Ôn nhìn thấu chiêu "thử lòng" của Hoàng đế, tiếp tục nói:
"Dương Hiến tạm được, có năng lực làm Thừa tướng, nhưng không có khí chất của Thừa tướng. Người làm chức này phải có tâm rộng như sông, hành sự vì nghĩa lý, đặt mình vào hoàn cảnh mà suy xét. Dương Hiến không có lòng độ lượng như vậy."
Chu Nguyên Chương không hổ là cáo già, hỏi tiếp: "Uông Quảng Dương thế nào?"
Lại nói về Uông Quảng Dương, vị đại thần này vốn không phải là người của phái Hoài Tây, nhưng Chu Nguyên Chương luôn nghi ngờ ông ta cấu kết với Lưu Bá Ôn. Nói tới đây, Lưu Bá Ôn thẳng thắn phê bình: "Người nông cạn, không đảm đương nổi chức Thừa tướng!"
Chu Nguyên Chương lại ậm ừ, rồi vờ như đột nhiên nhớ ra: "Còn Hồ Duy Dung thì sao?"
Hồ Duy Dung là thân tín của kẻ tử thù Lý Thiện Trường, Lưu Bá Ôn hiển nhiên không thể ủng hộ. Ông đáp: "Hồ Duy Dung giống như con trâu còn non, tương lai nhất định sẽ tìm cách giãy khỏi cái cày đeo trên mình, chỉ sợ khó có thể khống chế!"

Chu Nguyên Chương giả bộ thở giải, nói rằng: "Xem ra, chức vị Thừa tướng của trẫm chỉ có thể để cho khanh đảm nhiệm!"
Lưu Bá Ôn trong lòng có phần vui mừng, nhưng cũng không thể từ chối thẳng thừng vì sợ mất đi sự tín nhiệm của Hoàng đế.
Lúc bấy giờ, Chu Nguyên Chương không còn tín nhiệm Lý Thiện Trường, Lưu Bá Ôn tin rằng chức vị ấy rất có thể sẽ rớt xuống đầu mình, liền giãi bày: "Thần biết bản thân có thể làm được, nhưng con người của thần coi kẻ ác như kẻ thù, mong Hoàng thượng cân nhắc!"
Câu nói của Lưu Bá Ôn có ý bày tỏ: Bản thân ông ghét cay đắng những kẻ xấu, tính tình thiên lệch, nóng nảy, khi hành sự sẽ thiếu bình tĩnh, khéo léo, e rằng không xứng đáng với ân điển của Hoàng thượng.
Tiếc rằng, một người xuất thân áo vải, lại có bản tính tự ti, đa nghi như Chu Nguyên Chương không nhìn ra điều đó.
Vị Hoàng đế họ Chu này lại cho rằng Lưu Bá Ôn cao ngạo tự nhận mình có tài (điều này thực là có - chính vì để người cấp cao hơn cảm thấy là điều không tốt, họ sẽ có tâm lý sợ hãi, tự ti, ghen tức. Cao ngạo chỉ thể hiện với cấp đưới, lũ cấp dưới thật thiểu năng. Với người hiểu biết và cấp trên tuyệt đối chớ cao ngạo)

Bởi vậy, Hoàng đế nghe xong, trong lòng thập phần không vui. Từ đó về sau, Chu Nguyên Chương nhanh chóng thay đổi thái độ đối với vị mưu sĩ theo mình từ thuở hàn vi này.

Chết bởi tay gian thần hay vì sự bạc bẽo của quân vương?

Năm Hồng Vũ thứ 3, Chu Nguyên Chương nói với Lưu Bá Ôn: "Khanh tuổi cũng đã cao, nên về nhà cưới vợ, sinh con, không cần vì theo ta mà phải lẻ loi mãi!" Câu nói này bề ngoài là quan tâm, nhưng rõ ràng muốn "tống cổ" vị đại thần ấy ra khỏi triều đình.
Vậy nhưng, "vua nói bề tôi phải chết, bề tôi không thể không chết", Lưu Bá Ôn đành bất đắc dĩ "cáo lão về quê". Từ đây, thế lực của phái Chiết Giang ngày càng sa sút, thậm chí nhanh chóng lụn bại. Ngay tới nhân tài như Dương Hiến cũng vong mạng trong tay Hồ Duy Dung.
Họ Hồ kia muốn "diệt cỏ tận gốc", đối với lão thần đã an phận ở quê nhà như Lưu Bá Ôn cũng không buông tha. Kẻ gian thần này thêu dệt việc Bá Ôn xây mộ địa tại Đạm Dương để lợi dụng "vương khí", sau đó tấu lên nhà vua.
Chu Nguyên Chương lấy cớ ấy xử phạt Lưu Bá Ôn, khấu trừ tiền lương hưu của ông. Lưu Bá Ôn đành phải trở về kinh thành.
Kỳ thực, lần trở về này của ông một mặt để tránh vì Hoàng đế nghi ngờ mà mang họa sát thân, mặt khác lại nhằm kiểm soát Hồ Duy Dung, tránh kẻ tiểu nhân ấy dựng chuyện xằng bậy.
Năm Hồng Vũ thứ 8, Lưu Bá Ôn ngã bệnh. Chu Nguyên Chương đặc phái Hồ Duy Dung tới thăm. Hồ Duy Dung mang theo thầy thuốc "giúp" Lưu Bá Ôn kê đơn, uống thuốc. Một thời gian sau, Lưu Bá Ôn vì bệnh tình trở nặng mà qua đời.

Lưu Bá Ôn là người thẳng thắn, ông từng nói:

“ Hồ Duy Dung lên làm Thừa tướng, chắc chắn sẽ sinh đại họa, quốc gia sẽ gặp đại loạn, sinh linh lại phải chịu tai ương. Nếu lời nói của tôi không ứng nghiệm, thì đó chính là đại hồng phúc của bá tánh nhân dân. Trái lại, nếu lời nói cửa tôi ứng nghiệm, thì cuộc sống của đông đảo chúng sinh biết làm sao đây ? ”
Câu nói đó lọt đến tai Hồ Duy Dung, khiến Hồ càng căm tức và quyết tâm trù dập Bá Ôn. Quá phẫn uất trước nạn quyền thần lộng hành, bệnh tình của ông càng lúc trở nên nguy kịch. Chu Nguyên Chương thấy thế không khỏi thương cảm nên đã đích thân viết biểu văn gởi đến Bá Ôn và phái sứ giả hộ tống ông trở về quê nhà. Có điều, bệnh của Lưu Bá Ôn không hề thuyên giảm và chỉ một tháng sau đó (năm 1375) ông qua đời, hưởng thọ 64 tuổi. Có thuyết cho rằng Hồ Duy Dung đã sai thầy thuốc của mình mang độc dược đến hại chết Lưu Bá Ôn, vì trước lúc Lưu chết, ông nói rằng khi uống thuốc của Hồ Duy Dung mang đến thì thấy trong bụng có một vật cứng như đá, to bằng nắm tay.
Gặp phải kẻ cướp làm vua thì khó tránh khỏi họa, Lưu Bá Ôn từng xin cáo quan về quê ở ẩn, nhằm tránh những đòn thù của Chu Nguyên Chương lẫn quan thừa tướng Hồ Duy Dung nhưng cuối cùng cũng không thành công.

Dù bị hãm hại và bạc đãi, Lưu Bá Ôn vẫn một lòng trung thành với triều đình nhà Minh. Lúc lâm chung, Lưu Bá Ôn đã gọi các con trai Lưu Liễn và Lưu Cảnh đến đến, đưa tác phẩm "Thiên văn thư" cho Liễn và một bản tấu chương bàn luận về thế sự, phương pháp trị nước cho Cảnh. Ông dặn Liễn và Cảnh rằng Hồ Duy Dung chuyên quyền bạo ngược thể nào cũng gặp tai họa, vì vậy sau khi Hồ và phe đảng bị diệt trừ thì Liễn và Cảnh hãy đem bản tấu chương cùng "Thiên văn thư" đến dâng cho Chu Nguyên Chương. Đúng như Lưu Bá Ôn dự đoán, khi Hồ Duy Dung và bè đảng nắm hết quyền hành, lộng quyền phách lối, nên bị Chu Nguyên Chương nghi ngờ. Nghi án Lưu Bá Ôn bị hạ độc cũng được cho điều tra lại. Trước tình hình đó, Hồ Duy Dung đã âm mưu làm phản nhưng bị bại lộ, thế là ông ta cùng toàn bộ phe đảng bị Chu Nguyên Chương xử tử. Lúc này, Chu lại nhớ đến Lưu Bá Ôn. Lưu Liễn và Lưu Cảnh nhân cơ hội đó đã vào cung, dâng "Thiên văn thư" cùng bản tấu chương của cha mình cho nhà vua. Nhận thấy tâm huyết của vị lão thần trung thành, Chu Nguyên Chương cảm động nói:

“ Khi Lưu Bá Ôn còn sống, cả triều đình đều là bọn "Hồ đảng", chỉ riêng có một mình ông ấy là không theo chúng, nên mới bị chúng thư (hạ độc).
Ngoài ra Lưu Bá Ôn còn là bậc tông sư phong thủy, ông được giao đi phá long mạch, những hành động phá long mạch có phải chăng là nguyên nhân khiến Trung Quốc bị ngoại bang xâm lược.


Có thể nói cái chết của Lưu Bá Ôn là âm mưu của ông, hay sự ngu dốt hành động lỗ mãng của Hồ Duy Hưng. Bởi có tài thần cơ diệu toán, tài phong thủy, tài lý số thì lý nào ông không đoán ra được âm mưu của người khác. Nếu như mềm mại sắc bén hơn chút nữa, Lưu Bá Ôn đã có thể không bị dồn vào bước đường cùng. Nói gì đó cũng là số mệnh, bài học của người tài luôn là những bài học đáng suy ngẫm, những chi tiết nhỏ nhưng ảnh hưởng đến cả đại cục. Lưu Bá Ôn còn ganh tỵ với Khổng Minh, cái tâm yêu thích làm đệ nhất quân sư, ham danh vô thực đã làm ông không tỉnh táo trước thời cuộc. Để nói đại trí là kẻ thắng cuộc về già, không cần phô trương mà thất bại.

David Eisenhower tổng tư lệnh quân đồng minh

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Lịch sử Thế chiến II có thể phải viết lại nếu không có thiện tâm của vị Tổng tư lệnh này…

Vào một ngày trong Thế chiến thứ II, Tổng tư lệnh Dwight David Eisenhower của quân Đồng minh Châu Âu đang trên đường quay về Tổng bộ ở Pháp để tham dự hội nghị quân sự khẩn.


Tổng tư lệnh Dwight David Eisenhower. (Ảnh: Wikipedia)
Ngày hôm đó tuyết rơi dày đặc, thời tiết lạnh lẽo, xe chạy rất nhanh. Trên con đường mờ mịt không thấy phương hướng, bỗng ông Eisenhower nhìn thấy một đôi vợ chồng già ngồi bên đường, run rẩy vì giá rét.